Văn hóa xã hội

Tháng Năm mùa hoa phượng 

18/05/2026 17:17

Có những mùa trong năm người ta nhận ra bằng thời tiết. Có mùa đến từ một cơn gió đổi chiều hay một trận mưa bất chợt. Nhưng tháng Năm dường như được nhận ra bằng màu sắc - màu đỏ của hoa phượng, thứ sắc màu vừa rực rỡ vừa khiến lòng người chùng xuống một cách rất lạ.

Người ta thường nói hoa phượng là hoa của tuổi học trò. Điều đó không sai. Nhưng có lẽ, sau nhiều năm đi qua những mùa hè của đời người, tôi nghĩ hoa phượng còn là loài hoa của ký ức - nơi cất giữ những điều tưởng đã ngủ yên nhưng chỉ cần một lần bắt gặp cũng đủ khiến lòng người khẽ rung lên.

Tháng Năm, những cây phượng bắt đầu cháy đỏ trên nền trời xanh. Không phải thứ đỏ kiêu sa, phô trương, mà là sắc đỏ đầy nhiệt thành, như thể cây đã dành dụm cả một năm trời chỉ để bung nở hết mình trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Người ta đi qua một con đường có phượng, thường sẽ chậm lại đôi chút. Có người ngẩng đầu nhìn lên tán cây, có người vô thức nhặt một cánh hoa rơi, cũng có người chẳng làm gì cả, chỉ thấy lòng mình bỗng dưng nhớ.

Nhớ một sân trường cũ, nơi tiếng ve từng làm mùa hè trở nên dài hơn trong ký ức. Nhớ những buổi tan học cuối cùng, khi ai đó vụng về ép cánh phượng vào trang lưu bút như muốn giữ lại một điều gì đang sắp mất đi. Tuổi trẻ vốn vậy, đi qua rất nhanh nhưng lại để ở trong lòng người lâu hơn ta tưởng.

Có điều, càng trưởng thành, người ta càng hiểu hoa phượng không chỉ nói về chia tay. Sắc đỏ ấy còn là dấu hiệu của sự trưởng thành âm thầm. Một năm học khép lại để mở ra hành trình mới. Một mùa cũ đi qua nhường chỗ cho những đổi thay. Những gì rời xa đôi khi không hẳn là mất mát, mà là cách thời gian dạy con người học cách lớn lên.

Ở làng quê, hoa phượng thường đứng lặng lẽ bên nhà văn hóa, góc sân trường hay ven những con đường nhỏ. Không ồn ào, chẳng cần ai ngợi ca, mỗi năm vẫn đúng hẹn mà nở. Có những cây đã già, thân xù xì theo năm tháng nhưng mùa hè nào cũng cố dâng lên sắc đỏ rực rỡ nhất. Nhìn một cây phượng lâu năm, đôi khi người ta thấy thấp thoáng dáng dấp của những con người bình dị quanh mình - lặng lẽ, bền bỉ và luôn dành những điều đẹp đẽ nhất cho cuộc đời.

Tháng Năm rồi cũng sẽ qua. Những chùm phượng đỏ rồi sẽ thưa dần, nhường chỗ cho màu xanh của lá và những cơn mưa mùa hạ. Nhưng điều kỳ lạ là hoa phượng chưa bao giờ thật sự biến mất. Nó ở lại trong trí nhớ của mỗi người như một khoảng trời cũ - nơi có tuổi trẻ, có những rung động đầu đời, có những điều chưa kịp nói và cả những người từng rất thân quen nay đã đi xa.

Có lẽ vì thế mà cứ mỗi lần thấy hoa phượng nở, người ta không chỉ biết mùa hè đã đến. Người ta còn nhận ra một phần của chính mình trong đó - phần từng rất trẻ, rất tin và rất dịu dàng với cuộc sống.



 

Thanh Tình